Kỷ yếu của teen THPT Hoàn Kiếm được nhiều view nhất tuần qua vì quá độc

Không thì mua đất, để cô tự xây. Nghe ai có pianô cô cũng tìm đến hỏi mua cho con gái. Đàn nào cô cũng chê, chỉ ưng đàn Nhật. Rồi cô qua đủ các cửa hàng bán đồ điện tử để “nghiên cứu” xem nên mua loại ti vi gì cho hợp, cố nhiên là phải ti vi mầu rồi chứ xem ti vi đen trắng Chụp ảnh sản phẩm  thì hại mắt lắm. Cô đã nói ra tất cả những điều ấy bằng một vẻ mặt đầy thỏa mãn, tự đắc, khinh đời. Mấy bà, mấy cô có điều kiện đi trước cô trong cái thú vui vật chất này thì xem cố bằng nửa con mắt, gọi cô là đồ hợm của, hợm hĩnh, học đòi không phải lối. Vài bốn chị, đôi ba em xem chừng khó có thể vươn tới đỉnh cao như cô – dù đỉnh cao ấy mới chỉ là trong dự kiến – thì ghen ghét, dè bỉu cô, đồng thời họ cũng được dịp tỏ ra là người sống thanh tao, giản dị, không màng vật chất!

Sự quan tâm, thăm hỏi của công đoàn, cùa ban lãnh đạo chụp ảnh món ăn  cũng như của tập thể xí nghiẹp trước sự bất hạnh của vợ chồng cô không thể bù lấp lại

được khoảng trống vô hình dã vỡ ra trong ước mơ của cô. Mà xél cho cùng thì ước mo’ của cô dù có quá vụ vậl chất, có gì sai tronỵ mộl xã hội đang vận động tới đỉnh cao   chụp ảnh gia đình  của văn minh, trong đó, vật chất là một trong những điồu kiộn không thể bỏ qua? Vấn đề đáng nói là ở chỗ cô đã khổng khéo đặt ước mơ của mình cho đúng lúc đúng vị trí, giống như người xây một ngôi nhà không đếm xỉa đến chung quanh nên đã gây điều nọ, tiếng kia.

Nỗi đau của Tiết Hạnti nếu chỉ dừng lại ở đó thì đã chẳng cổ’ nhiều chuyện phiền hà về sau. Được tin sau khi hai riước Đức thống nhất, thủ tướng Hen-mút Kôn đã quyết định bồi thường cho những người lao động Việt Nam phải về nước trước thời hạn một khóản tiền cho mỗi xuất đáns giá vài

chục ngàn đô la Mỹ thì ốô cứ kêu trời, vái đất rằng cô đã mất không vài trăm triệu tiền Việt! Những ai không muốn về nước thì tìm cách đưa cả vợ con sang chơi hoặc là ở lại hẳn. Sự bất hạnh cùa cô đã được nhân lên gấp hai lần! Thòi cơ ngàn vàng được xuất dương một chuyến thế là tan tành mây khói. Cô hóa thành người đàn bà bất mãn với đời. Cô đến xí nghiệp rất thất thường. Gặp mấy chị em hay đưa chuyên, cô phải tránh mặt vì sợ bị kê kích, sợ phải nghe những lời cạnh khóe, mai mía.

Leave a Reply