Lúc này, tôi tự kiềm chế mình van hoa viet

Ông vui lòng ngồi đợi một giây. Cô ta chỉ cho tôi mấy chiếc ghế bành kê trong góc nhà. Buồng giấy của cô Field cũng rộng ngang vối buồng giấy của tôi ; còn Angie thì chiếm cái phòng mênh mông mà thân phụ. Tôi hết đi ngang lại đi dọc. Cô Field nói rất khẽ qua điện thoại những mệnh lệnh khác nhau của Angie. Lúc này, tôi tự kiềm chế mình. Nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi là bên thua thiệt. Sự chò đợi kéo dài. Tôi đã toan bỏ đi thì cô Field gọi tôi :
– Ông Landler, mời ông vào ạ !
Tôi bước qua ngưỡng cửa.

Angie vẫn nói điện thoại chưa xong. Cái bàn rộng của làng văn hóa các dân tộc việt nam nàng chất làng văn hóa các dân tộc việt nam đầy hồ sơ. Nàng giơ tay phải khẽ ra hiệu chào tôi nhưng vẫn tiếp tục nói chuyện thấp giọng. Trong bộ y phục kiểụ Chanel rất chỉnh tề, nàng chẳng có chút gì giống người đàn bà sáng nay đã van nài, thậm chí. Tôi chỉ làm tình khi nào tôi thấy hứng, hoặc bắt buộc chứ ít khi theo lời mời gọi.

I Anh đến thật bất ngờ, Eric ! I Nàng vừa đặt máy xuống và kêu lên. Nàng van hoa viet chỉ van hoa viet hai bức chân dung của Ferguson trên tưòng.

– Anh nhìn xem, người đang mỉm cười sung sướng vì thấy hai đứa chúng mình ngồi với nhau tại đây. – Chắc vậy. Nhưng mà phải chò lâu, trang phục dân tộc thái mệt trang phục dân tộc thái lắm. – Anh thì bao giò cũng vội, Eric.

Nàng không coi sự chờ đợi ấy là một điều sỉ nhục đối vối tôi.

Leave a Reply